Tin tức

THIỀN ĐỊNH: CON ĐOM ĐÓM SOI ĐƯỜNG HẦM



"Sau nhiều khóa học ngắn hạn về thực hành Thiền Định, tôi đã có thói quen ngồi thiền… thường thì mỗi ngày 15 phút, có khi 30 phút, có khi 1 tiếng…tôi không ràng buộc thời gian lắm… thấy thích thì ngồi thôi.

Năm ngoái, tôi Thiền định thường xuyên hơn, chắc là sau khóa tu tại Ấn Độ, tôi đã có thói quen. Có một hôm khi đi ngủ, nửa đêm, tôi đã mơ màng thấy tôi đang khóc….cái cảm giác đó tới giờ tôi vẫn không quên được, nó quá rõ ràng và mạnh mẽ… thế là..tôi ngồi nhìn tôi khóc… Sáng dậy, tôi sợ lắm, mắt sưng húp lên, tôi liền gọi cho cô bạn kể lại sự việc và tập viết nhật ký về Thiền. Tôi nhờ bạn mình quan sát giúp tôi có bị lệch tâm lý hay có tư duy phản xã hội hay không?... May quá, một thời gian sau, tôi vẫn vậy, còn tích cực hơn trước, tôi đã chuyển hóa từ sự dung tục trong ngôn từ, dễ nóng giận sang trạng thái ổn định hơn.


Và sau thời gian đó, khi được sự công nhận của con bạn: “Mày vẫn không để rơi rớt đồng nào, thế nên mày vẫn bình thường nhé” hahhaa.. Sự phân tích, đánh giá quá hoàn hảo.

Tôi bắt đầu tò mò, quay về lại cảm giác của hôm đó, TẠI SAO TÔI KHÓC?

Tôi bắt đầu quán chiếu bản thân trước sự việc đó diễn ra, tôi đã sống như thế nào trước đây?

Thì ra, tôi đã khắt khe rất nhiều với chính mình và người bên cạnh. Tôi đã rất nhiều - rất nhiều lần dồn nén tâm tư mình, đôi khi muốn làm tổn thương mình vì những điều không như ý…

Tôi đã ép bản thân chuẩn mực, khắt nghiệt đến bao nhiêu… đã quá lâu, tôi không để tâm hồn này lên tiếng… chỉ mãi dùng cái đầu…. Ôi, cảm thấy thương cho chính mình biết dường nào.

Và từ khi nhìn thấy mình lần đó, tôi đã bắt đầu yêu thương nhiều hơn, tôi cố gắng cho đi thay vì toan tính… Tôi bắt đầu không còn cảm thấy họ nợ khi họ nhận, và tôi cho vì tôi vui…

Thì ra tôi đã bắt đầu đi vào sự tĩnh lặng của tâm này.

Bạn biết không, tôi không khuyến khích bạn tự thiền định, tôi không khuyến khích bạn thấy người ta nói hay về thiền, rồi bạn ngồi nhắm mắt nhiều hơn để bảo rằng mình đã giỏi.

Tôi đặc biệt khuyến cáo bạn không nên đọc quá nhiều sách hay học quá nhiều môn phái Thiền để nói như thể bạn đã tinh thông trước kẻ phàm phu tục tử….hihii

Tôi muốn bạn tìm thấy chính mình, tôi muốn bạn tìm thấy niềm vui trong những gì bạn làm và bạn sống…. Thiền chỉ là một trong những công cụ mà thôi.

Để bắt đầu tập thiền, bạn nên tìm một người Thầy, hoặc tham gia một khóa thực hành và người dẫn dắt (lưu ý đọc lý lịch người dẫn dắt… cẩn thận xíu, ko chết ai).

Bên trong chúng ta là một vũ trụ bí ẩn, để khám phá chính mình, bạn cần phải học một vài nguyên tắc để bảo vệ bản thân.


Từ khi học thiền, lắng nghe chính mình, bóng tối trong tôi đã dần lắng dịu…Tôi luôn nói, cô đơn là căn hầm dài nhất trong đời tôi… ngay cả khi ngồi viết bài này, tôi vẫn chưa rời khỏi nó… nhưng tôi thật may mắn, con đom đóm thiền định đã giúp tôi bước từng bước một trong sự thanh tịnh và bình an hơn.

Trong mỗi chúng ta, ai cũng vậy, điều có một căn hầm cho chính mình mà không muốn ai nhìn thấy. Cũng tốt, không ai thấy cũng không sao, nhưng bạn, chính là bạn đó, hãy luôn cố gắng thấy ánh sáng trong căn hầm của mình, có như thế bạn mới hiểu và trân quý chính mình hơn được.

Tôi yêu bạn, và chúc bạn luôn yêu lấy chính mình… Từ tình yêu thương chính mình đúng đắn, bạn sẽ yêu thương mọi người hơn, và chắc chắn rồi… từ đó, bạn tự do"

Tác giả: Giáo viên yoga Khuê Nguyễn